Trong các nghiên cứu về Chúa Giêsu, nếu có nhân vật nào làm tốn hao giấy mực nhất, thì đó có lẽ là Maria Mácđala. Bà là nữ Thánh nổi tiếng nhất trong các nữ Thánh, ngoại trừ Mẹ Maria. Theo các sách Phúc Âm, Maria Mácđala là người đầu tiên nhìn thấy Chúc Giêsu phục sinh. Nhưng cuộc sống của bà sau đó là như thế nào, người ta chẳng được biết bao nhiêu. Thành ra có rất nhiều huyền thoại được thêu dệt chung quanh nhân vật này ngay từ những thế kỹ đầu tiên sau Công Nguyên. Các hoạ sĩ thời xưa cũng đua nhau tôn vinh nữ Thánh Maria Mácđala, sắc đẹp biểu tượng cho đức tin Kytô giáo.
Ngay cả đến bây giờ, sức hấp dẫn của Maria Mácđala vẫn không suy giảm. Bằng chứng là cuốn sách Da Vinci Code của Dan Brown, khai thác huyền thoại Maria Mácđala, đã lôi cuốn không biết bao nhiêu là độc giả trên toàn thế giới, cho dù tác giả đã nhấn mạnh đây chỉ là tác phẩm hư cấu. Sử dụng một cách tài tình những điạ danh có thật, những nhân vật trong Phúc Âm, các tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng, những chức sắc Giáo hội trong lịch sử và những tổ chức bí ẩn, Dan Brown đã " xào nấu" lại một giả thuyết có từ ngàn xưa: Maria Mácđala là.. . tình nhân của Chúa Giêsu, đã có với Ngài một đứa con và Giáo hội sau đó đã làm đủ mọi cách để " ém nhẹm " việc này.
Giả thuyết này có lẽ xuất phát từ những Phúc Âm như Phúc Âm theo Thánh Maria, mà người ta cho là của Myriam de Magdala, nhưng nguồn gốc chính xác không biết là từ đâu và được chép lại vào đầu thế kỷ thứ 5. Sách này mô tả Maria Mácđala như là người bạn gái rất thân của Chúa Giêsu, người mà Chúa truyền dạy những điều bí hiểm nhất. Trong một Phúc Âm khác gọi là Phúc âm Theo Thánh Philippe, có một đoạn rất kỳ lạ: " Chúa yêu Maria hơn tất cả các môn đệ và Ngài thường hôn lên miệng nàng".
Thật ra, Phúc Âm theo Thánh Philippe là một sách thuộc loại gnostique. Những người theo phái gnostique tin rằng, vào thuở khai thiên lập địa, người nam và người nữ được tạo ra cùng lúc, chứ không phải người nữ được tạo ra từ xương sườn của người nam. Họ nghĩ rằng sự cứu rỗi thế giới sẽ đến từ đôi nam nữ. Trong số các nghi thức của họ, có việc hôn lên miệng như là biểu tượng của việc " trao đổi, hòa hợp hơi thở của nhau".
Nhưng nhìn từ khía cạnh lịch sử, câu hỏi được đặt ra vẫn là: Maria Maéđala thật sự là ai? Nếu chỉ đọc bốn quyển Phúc Âm chính thống, thì thật khó mà có lời giải đáp cho câu hỏi này. Sách Phúc Âm theo Thánh Luca khi kể về Chúa Giêsu đi qua các làng mạc, thành phố để loan báo Tin Mừng, có đoạn: " Sau đó, Ðức Giêsu rảo qua các thành phố, làng mạc, rao giảng và loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Cùng đi với Người, có Nhóm Mười Hai và mấy người phụ nữ đã được Người trừ quỷ và chữa bệnh. Ðó là bà Maria gọi là Maria Mácđala, người đã được giải thoát khỏi bảy quỷ, bà Gioanna, vợ ông Khuda quản lý của vua Hêrôđê, bà Susanna và nhiều bà khác nữa. Các bà này đã lấy của cải mình mà giúp đỡ Ðức Giêsu và các môn đệ."
Đoạn văn này đáng chú ý hơn nữa là vì trong các Phúc Âm, các phụ nữ ít khi nào được kể tên. Maria Mácđala thì được nói đến như là một phụ nữ giàu sang, hay ít ra là thuộc thành phần khá giả. Mặt khác, sau khi đã trung thành theo Chúa cho đến khi Ngài chịu đóng đinh trên thập giá và sau khi đã dự vào việc chôn cất Chúa, bà đã cùng với các phụ nữ khác mua dầu và thuốc thơm để tẩm liệm cho Ngài : "Rồi các bà về nhà, chuẩn bị dầu và thuốc thơm. Nhưng ngày sabát, các bà nghỉ lễ như Luật truyền" ( Phúc Âm theo Thánh Luca ). Maria Mácđala cũng là người đầu tiên nhìn thấy Chúa sống lại từ cõi chết.
Một Maria khác vẫn thường bị nhầm với Maria Mácđala, đó là Maria làng Bêtania, nơi cô sống với Lazarô, người mà Chúa Giêsu làm cho sống lại và chị là Mácta. Khi Chúa Giêsu đến nhà họ và trong khi Mácta đang "tất bật lo việc phục vụ", thì cô Maria này lại "cứ ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người dạy", như Phúc âm theo Thánh Luca có viết:
"Cô có người em gái tên là Maria. Cô này cứ ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người dạy. Còn cô Mácta thì tất bật lo việc phục vụ. Cô tiến lại mà nói: "Thưa Thầy, em con để mình con phục vụ, mà Thầy không để ý tới sao? Xin Thầy bảo nó giúp con một tay!" Chúa đáp: "Mácta! Mácta ơi! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá! Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi".
Cũng chính cô Maria đó đã lấy dầu thơm xức chân Chúa Giêsu, khiến một số người bực tức, như mô tả của Phúc Âm theo Thánh Gioan:
" Cô Maria lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức chân Ðức Giêsu, rồi lấy tóc mà lau. Cả nhà sực mùi thơm. Một trong các môn đệ của Ðức Giêsu la Giuđa Ítcariốt, kẻ sẽ nộp Người, liền nói: "Sao lại không bán dầu thơm đó lấy ba trăm đồng bạc mà cho người nghèo?" Y nói thế, không phải vì lo cho người nghèo, nhưng vì y là một tên ăn cắp: y giữ túi tiền và thường lấy cho mình những gì người ta bỏ vào quỹ chung. Ðức Giêsu nói: "Hãy để cô ấy yên hầu cô ấy giữ lại dầu thơm này cho ngày mai táng Thầy. Thật vậy, người nghèo thì anh em luôn có bên cạnh; còn Thầy, anh em không có mãi đâu".
Nhưng trong Kinh Thánh lại có một phụ nữ khác cũng có hành động tương tự, như lời kể trong Phúc Âm theo Thánh Luca :
"Có người thuộc nhóm Pharisêu mời Ðức Giêsu dùng bữa với mình. Ðức Giêsu đến nhà người Pharisêu ấy và vào bàn ăn. Và kìa một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pharisêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chí lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên."
Khi thấy chủ nhà phản đối, Chúa Giêsu liền nói với người phụ nữ: "Tội của chị đã được tha rồ. Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an". Thánh Luca không nêu tên người phụ nữ này, có lẽ là vì tế nhị, nhưng việc để một phụ nữ làm nghề mãi dâm hay một phụ nữ nghèo vào nhà vào thời đó đã là rất cấp tiến. Trong Phúc Âm theo thánh Luca, tiếp theo câu chuyện nói trên, lần đầu tiên Maria Mácđala được nhắc đến và các nhà sử họ vẫn thường nghĩa rằng bà chính là phụ nữ vô danh nói trên, chứ không phải là Maria làng Bêtania. Hơn nữa, hôn chân và xỏa tóc là một cử chỉ rất thân thiết và gợi cảm. Họa sĩ Philippe de Champaigne đã mô tả cảnh này qua bức tranh " Le Repas chez Simon" dưới đây:
Mãi cho đến thời Giáo hoàng Gregoire đệ nhất, vị Giáo hoàng này mới "đơn giản hóa thủ tục hành chính" bằng cách gộp ba bà Maria nói trên thành một Maria Mácđala duy nhất trong một bài giảng nổi tiếng nhân Lễ Phục Sinh cuối thế kỹ VI. Có thể vì Ngài xem việc "thâu về một mối này" như là một bài học rất đẹp: một phụ nữ tội lỗi vì tình yêu đã hối cải, được tha tội và trở thành chứng nhân hàng đầu của sự Phục Sinh.
Nhưng về sau, vai trò của Maria Mácđala nói riêng và các phụ nữ nói chung trong Giáo hội dần dần bị đẩy xuống hàng thứ yếu. Điều này được thể hiện qua một đoạn trong Sách Phúc Âm theo Thánh Maria. Khi Maria Mácđala giải thích cho các Thánh Tông đồ về những gì mà Chúa Giêsu giảng dạy cho bà, Thánh Phêrô đã phản ứng: " Làm sao mà Thầy có thể nói cho một phụ nữ những bí mật mà chúng ta không biết? Chẳng lẽ chúng ta phải nghe người phụ nữ này? Có đúng là Thầy đã chọn và ưu ái bà ấy hơn chúng ta?".
( Bài đang viết )

